hoặc
Vui lòng nhập thông tin cá nhân
hoặc
Vui lòng nhập thông tin cá nhân
Nhập email của bạn để lấy lại mật khẩu
Tháng Năm, Thành Nhà Hồ rực lên trong sắc vàng lúa chín, nơi di sản đá cổ kính hòa quyện cùng nhịp sống nông nghiệp, tạo nên bức tranh văn hóa - thiên nhiên sâu lắng và bền bỉ theo thời gian.
Tháng Năm về, khi nắng đầu hạ trải dài trên vùng đất Vĩnh Lộc, Thành Nhà Hồ hiện lên không chỉ với vẻ uy nghi, trầm mặc của những khối đá xanh ngàn năm, mà còn được bao bọc bởi một biển vàng óng ả của lúa chín. Những cánh đồng trải rộng dưới chân thành như tấm thảm mềm mại, ấm áp, ôm trọn lấy công trình đá khổng lồ - biểu tượng của một kinh đô xưa và cũng là Di sản văn hóa Thế giới.

Trong ánh nắng rực rỡ, màu vàng của lúa càng trở nên nổi bật trên nền xám rêu phong của tường thành. Sự tương phản ấy tạo nên một bức tranh thị giác đặc biệt: một bên là vẻ cứng cáp, bền bỉ của kiến trúc quân sự, một bên là nét mềm mại, trù phú của đồng ruộng. Giữa không gian ấy, hình ảnh người nông dân cần mẫn gặt lúa, những bó lúa trĩu hạt được nâng niu trên vai, tiếng máy gặt hòa cùng tiếng nói cười rộn rã, đã thổi vào di sản một nhịp sống ấm áp, gần gũi và đầy sinh khí.
Mùa gặt không chỉ là thời điểm thu hoạch thành quả lao động sau bao ngày mưa nắng, mà còn là mùa của sự sum vầy, của niềm vui chung. Trên những thửa ruộng vàng óng, từng gia đình quây quần bên nhau, cùng sẻ chia công việc, cùng đón nhận hương thơm của lúa mới. Những hạt thóc căng tròn, kết tinh từ đất đai màu mỡ và bàn tay con người, mang trong mình vị ngọt của quê hương, của lịch sử canh tác lâu đời gắn với vùng đất kinh đô cũ.

Giữa khung cảnh ấy, Thành Nhà Hồ không còn là một di tích tĩnh lặng, mà trở thành chứng nhân sống động cho sự tiếp nối không ngừng của đời sống cư dân nông nghiệp. Sắc vàng của lúa như làm dịu đi vẻ lạnh lẽo của đá, khoác lên di sản một “tấm áo” ấm áp, gợi cảm giác bình yên và trù phú. Đó là khoảnh khắc thiên nhiên và con người, quá khứ và hiện tại, cùng hiện diện trong một không gian hài hòa.
Không chỉ mang ý nghĩa của một vụ mùa bội thu, màu lúa chín quanh Thành Nhà Hồ còn gợi nhắc về nền văn minh lúa nước - cội nguồn của văn hóa Việt. Từ bao đời nay, hạt lúa đã nuôi dưỡng con người, hun đúc nên nếp sống, phong tục, tập quán và cả tâm hồn của cư dân đồng bằng. Trong không gian di sản, sắc vàng ấy như một sợi chỉ vô hình kết nối lịch sử dựng nước, giữ nước với cuộc sống lao động hôm nay.
Bàn tay người nông dân nâng niu từng bó lúa trĩu hạt không chỉ nâng lên thành quả của mồ hôi công sức, mà còn gửi gắm niềm tin vào sự sinh sôi, vào tương lai no đủ. Màu vàng của lúa vì thế không chỉ là màu của thiên nhiên, mà là màu của hy vọng, của sự tiếp nối các giá trị truyền thống từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Đi giữa những cánh đồng chín rộ, trong tiếng gió xào xạc lùa qua bông lúa nặng hạt, người ta như nghe thấy cả âm vang của thời gian. Những phiến đá khổng lồ của Thành Nhà Hồ lặng lẽ đứng đó, chứng kiến bao đổi thay, bao mùa vàng đi qua. Trên lớp đất phù sa bồi đắp quanh thành, lớp lớp thế hệ nông dân vẫn tiếp tục gieo trồng, thu hoạch, giữ gìn nhịp sống nông nghiệp bền bỉ, như một dòng chảy không ngừng nghỉ.
Với du khách, đến Thành Nhà Hồ vào mùa lúa chín không chỉ là hành trình tham quan một công trình kiến trúc độc đáo, mà còn là cơ hội hòa mình vào không gian văn hóa đậm đà bản sắc. Ở đó, màu vàng của lúa “thấm” vào từng nếp nhà, từng con đường, từng gương mặt người dân, tạo nên cảm giác thân thuộc, yên bình. Di sản không còn tách rời đời sống, mà hiện diện ngay trong nhịp thở của ruộng đồng, trong mùi hương lúa mới, trong niềm vui mùa gặt.
Sắc vàng quanh Thành Nhà Hồ vì thế không chỉ là một gam màu đẹp của thiên nhiên, mà là sắc màu của ký ức, của sự giao hòa giữa con người và đất trời, giữa hiện tại và quá khứ. Đó là vẻ đẹp giản dị mà sâu lắng, nơi di sản đá ngàn năm và nền văn minh lúa nước lâu đời cùng soi bóng vào nhau, tạo nên một bức tranh văn hóa - lịch sử giàu cảm xúc, thấm đẫm hồn quê Việt.