hoặc
Vui lòng nhập thông tin cá nhân
hoặc
Vui lòng nhập thông tin cá nhân
Nhập email của bạn để lấy lại mật khẩu
15 năm là quãng thời gian đủ dài để một cơ quan báo chí định hình bản sắc, đi qua những đổi thay của thời cuộc và giữ mình giữa rất nhiều biến động của nghề. Với tôi, hành trình hơn mười năm gắn bó với Tạp chí Doanh nghiệp và Đầu tư không chỉ đơn thuần là một chặng đường công việc, mà còn là hành trình trưởng thành của chính cuộc đời mình.
Lớn cùng nghề
Tôi làm báo từ năm 2013 khi còn rất trẻ với bao háo hức và mộng tưởng. Hồi ấy, tôi nghĩ làm báo là được viết, được đi nhiều nơi, được gặp nhiều người và được sống với đam mê tuổi trẻ. Nhưng nghề báo không phải là hào nhoáng và sôi nổi như người ta nhìn thấy. Càng gắn bó với nghề, tôi càng hiểu phía sau mỗi bài viết là áp lực, trách nhiệm và không ít những đánh đổi thầm lặng.
Ngày vào nghề cũng là giai đoạn báo chí bắt đầu bước vào những biến động của thời đại số. Từ báo in đến báo điện tử, từ nhịp làm báo truyền thống đến guồng quay thông tin liên tục của mạng xã hội, mọi thứ thay đổi rất nhanh. Người làm báo không chỉ cạnh tranh với nhau, mà còn phải chạy đua với tốc độ của thời đại. Có lúc, tin tức được cập nhật từng phút, từng giây. Có lúc, áp lực lượt đọc, áp lực tốc độ và áp lực giữ độc giả khiến người làm nghề dễ bị cuốn vào vòng xoáy của sự vội vã.

Trong những chuyển động ấy, tôi đã đi cùng Tạp chí qua nhiều chặng đường thay đổi. Chứng kiến những giai đoạn khó khăn của báo chí, những lần tòa soạn phải thay đổi để thích nghi với yêu cầu của thời cuộc, chứng kiến cả những áp lực mà một cơ quan báo chí kinh tế phải đối mặt trong bối cảnh truyền thông ngày càng cạnh tranh khốc liệt. Nhưng cũng chính trong những giai đoạn đó, tôi hiểu hơn giá trị của sự bền bỉ và trách nhiệm với nghề.
Làm báo trong lĩnh vực kinh tế cho tôi cơ hội được tiếp cận với rất nhiều lát cắt của đời sống xã hội. Tôi được gặp những doanh nhân đã đi qua nhiều thăng trầm thương trường, những chuyên gia luôn trăn trở với các vấn đề của nền kinh tế, những nhà quản lý mang trên vai áp lực của chính sách và cả những người lao động bình thường đang âm thầm xoay xở giữa những biến động của cuộc sống.
Có những cuộc gặp ngắn nhưng khiến mình suy nghĩ rất lâu. Có những chuyến đi tưởng như chỉ để viết một bài báo ngắn nhưng lại cho mình nhìn thấy phía sau các con số kinh tế là những số phận và những nỗi lo rất thật của con người. Gắn bó với nghề báo, tôi càng nhận ra kinh tế không chỉ là những biểu đồ tăng trưởng hay các báo cáo khô khan, mà là đời sống của doanh nghiệp, của người lao động và của cả xã hội đang vận động mỗi ngày.
Nghề báo cho tôi những trải nghiệm mà nếu không theo nghề này có lẽ tôi sẽ không bao giờ có được. Tôi được đến những nơi không dễ gì đặt chân tới, được gặp những người không dễ gì có cơ hội tiếp xúc và được chứng kiến nhiều câu chuyện mà không phải ai cũng nhìn thấy. Những trải nghiệm ấy khiến tôi hiểu đời hơn, hiểu con người hơn và học được cách lắng nghe nhiều hơn.
Thanh xuân gửi lại...
Ngày tôi bước chân vào nghề vẫn còn là một cô bé non dại, còn bây giờ đã là mẹ của hai đứa trẻ. Nghề báo khiến người phụ nữ phải học cách mạnh mẽ, phải quen với áp lực và đôi khi phải chấp nhận những hy sinh rất âm thầm mà không dễ nói thành lời.

Nhìn lại chặng đường qua, tôi nhận ra sự trưởng thành của mình hiện lên trong từng trang viết. Nếu những ngày đầu, tôi viết bằng cảm xúc và sự hồn nhiên nhiều hơn, thì nay tôi hiểu giá trị của sự cẩn trọng và trách nhiệm. Làm báo kinh tế càng khiến tôi thấm thía rằng một thông tin thiếu kiểm chứng, một góc nhìn phiến diện hay một câu chữ mang tính dẫn dắt cũng có thể tạo ra tác động lớn đến doanh nghiệp, thị trường và niềm tin của xã hội.
Vì thế, càng làm lâu, tôi càng nghĩ người làm báo phải giữ nguyên tắc và sự tôn trọng. Tôn trọng sự thật của thông tin, không can thiệp hay bóp méo nguồn tin vì bất kỳ mục đích nào. Tôn trọng độc giả bằng sự trung thực và trách nhiệm trong từng bài viết. Và cũng là tôn trọng chính tác phẩm của mình bằng sự chỉn chu với từng chi tiết nhỏ nhất
Có người hỏi tôi làm báo có giàu không. Tôi nghĩ nghề báo cho mình một kiểu giàu khác. Giàu trải nghiệm sau những chuyến đi, giàu các mối quan hệ được xây dựng bằng sự tin tưởng, giàu tình cảm từ những con người từng gặp và giàu cả sự thấu hiểu với cuộc sống. Còn nếu nói đến sự giàu về tài chính, có lẽ nghề báo chưa bao giờ là con đường dễ dàng. Đằng sau mỗi bài viết là rất nhiều thời gian, áp lực và cả những đánh đổi mà đôi khi không thể đo bằng tiền bạc.
Nhưng sau tất cả, điều khiến nhiều người vẫn ở lại với nghề có lẽ không chỉ vì thu nhập hay danh xưng. Đó là cảm giác mình vẫn còn muốn đi thêm một nơi, gặp thêm một người và kể thêm một câu chuyện có ý nghĩa cho cuộc sống.
15 năm của Tạp chí cũng là quãng thời gian tôi đi cùng nghề báo qua nhiều đổi thay. Có những lúc thuận lợi, có những lúc khó khăn, nhưng điều tôi trân trọng là sự bền bỉ của những người làm nghề vẫn đang cố gắng giữ lấy giá trị của báo chí giữa một thời đại mà thông tin ngày càng nhanh, còn sự kiên nhẫn của người đọc ngày càng ít. Và điều ý nghĩa nhất mà Tạp chí Doanh nghiệp và Đầu tư mang lại cho tôi không chỉ là công việc, mà còn là một phần tuổi trẻ và một phần rất quan trọng của đời mình.